Du Xuân Qua Đèo Ba Dội

 Tác giả : Phạm Duy Nhượng

 Người đăng : administrator, 15 năm trước

(nhạc: Phạm Duy Nhượng - thơ: Hồ Xuân Hương)


Ới anh ơi! xa xôi nào có gì đâu
Có cái đèo Ba Dội này a, cớ làm sao ta không (ừ ư) nhìn?
Ới em ơi! ngựa xe nào có gì đâu
Có cái xe đạp cũ này a, cớ làm sao ta không (ơ ơ) dùng?
Xưa có thơ rằng:
Hữu hà tất bồng châu mà doanh hải (i í)
Tiểu sơn lâm mà có đặng kỳ quan
Người tai mắt, kẻ nhân gian,
Ai chẳng biết giang sơn thì cũng (ư ư) tục.

Đầu năm xuân thủ, cô mình ơi!
Anh muốn du xuân, cô mình ơi!
Ếch ngồi đáy giếng, cô mình ơi!
Biết đời nào khôn!

Đầu năm xuân thủ, ơi chàng ơi!
Anh muốn du xuân, ơi chàng ơi!
Cớ sao không rủ, ơi chàng ơi!
Thiếp tôi theo cùng,
Thiếp tôi theo cùng
Cho đúng chữ "tòng"
Cho đúng chữ "tòng"
Đã trót yêu nhau thì tam tứ núi cũng trèo,
Thập bát giang cũng lội,
Tam thập lục đèo em cũng trèo qua
Tam thập lục đèo em cũng trèo qua
Tam thập lục đèo em cũng trèo qua
Qua...thì...đèo
Qua...thì...đèo

Một đèo, một đèo, lại một đèo
Này
Một đèo, một đèo, lại một đèo
Ới ơi
Một đèo, một đèo, lại một đèo
Ới ơi
Một đèo, một đèo, lại một đèo

Khen ai khéo vẽ,
Khen ai khéo tạc
Khen ai khéo tạc (mà) để cảnh cheo leo
Khen ai khéo tạc (mà) để cảnh cheo leo
Trèo lên ngựa sắt (a) êm êm
Trèo lên ngựa sắt êm êm
Nhong nhong, ép ép, ngựa em bước lên (là) đèo
Bước lên (là) đèo.
Cũng ngứa chân trèo,
Ngựa của anh cũng ngứa chân trèo,
Cũng phi là phi lên dốc
Để mà theo (ối a) kịp nàng, (ối a) kịp nàng
Mà có thấy gì không?

Cửa son đỏ loét tum lum nóc
Hòn đá xanh rì lún phún rêu
Lắt lẻo cành thông cơn gió lốc
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo
Hiền nhân quân tử ai là chẳng
Mỏi gối chồn chân cũng muốn trèo, cũng muốn trèo

Hiền nhân quân tử, ơi chàng ơi
Ai cũng du xuân, ơi chàng ơi
Dẫu rằng mỏi gối, ơi chàng ơi
Dẫu rằng chồn chân
Hiền nhân quân tử, cô mình ơi
Non nước thương yêu, cô mình ơi
Gối tình chưa mỏi, cô mình ơi
Tóc xuân yêu kiều
Tóc xuân yêu kiều
Lặng nghe gió chiều
Lòng em nhớ đèo...
Đèo...cheo...leo.

Cùng tác giả Phạm Duy Nhượng

  • Phạm Duy Nhượng
    Hò ớ ơi! Chớ đời người mà áo ấm…
  • Phạm Duy Nhượng
    Ngâm: Tôi nghĩ đến chuyện đời dang-dở kể tự…
  • Phạm Duy Nhượng
    Chiều lắng hồn kinh kỳ Cây dài trong bơ…
  • Phạm Duy Nhượng
    Kià vừng hồng vừa dâng dâng lên Nền trời…
  • Phạm Duy Nhượng
    Có những chiều hoa, nồng nhạt say liên hoan…